Sương mù chưa tan, bốn bề một mảnh tĩnh lặng, chỉ có giấy vụn bay lả tả, tiếng sột soạt.
Bụng Tang Tước co thắt, cả người khô quắt đi với tốc độ mắt thường có thể thấy, như thể toàn bộ sức lực bị rút cạn, sinh ra cảm giác thèm ăn tột độ, nhìn Âm Đồng mà mắt cũng sáng lên ánh xanh, dọa Âm Đồng vèo một cái lóe lên ngôi mộ ở xa.
Khoảnh khắc đó, Âm Đồng cảm thấy Tang Tước thật sự muốn ăn thịt nó.
Cơn đói cồn cào không làm mất đi lý trí của con người, Tang Tước vội vàng sử dụng sức mạnh thanh tẩy của Khảm quái, loại bỏ tác dụng phụ của Ngạ T.ử Quỷ trên người, da cô lại trở nên căng bóng, cảm giác đói nhanh ch.óng biến mất.
Tuy nhiên, sự thèm khát m.á.u tươi của cô vẫn còn sót lại, da dẻ trắng bệch không có huyết sắc, đó là do sau khi sử dụng Phục Tô, cô đã tiêu hao khí huyết để tăng tốc hồi phục, khí huyết có chút hao tổn.
Tang Tước nuốt nước bọt, liếc nhìn Âm Đồng, bảo nó quay lại, tiếp theo cô cần dùng quỷ nhãn của Âm Đồng để xem xét một số thứ.
Âm Đồng xác định Tang Tước không còn lộ ra ánh mắt muốn ăn thịt nó nữa, mới ngoan ngoãn quay về trong cơ thể Tang Tước.
Tang Tước bảo Xích Quỷ quay về trong tranh trước để canh chừng căn phòng nhốt Trát Chỉ Tượng, đôi chân không mang giày của Quỷ Tân Nương vẫn đang giẫm lên hai lá cờ lệnh đó, sau khi võ sinh c.h.ế.t, những lá cờ lệnh vốn luôn rung động giãy giụa cũng đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293174/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.