Trong tiếng ầm ầm, cả tòa nhà cổ Dân quốc bắt đầu sụt lún, chìm vào trong thân thể Hắc Thái Tuế to lớn dưới lòng đất.
Trịnh Huyền và những người khác trải qua một phen bố trí, cuối cùng cũng đả thông đường đi vào, một đám người từ trong khung cửa hồ quang điện quấn quanh, tràn đầy cảm giác công nghệ bước vào, vừa vặn nhìn thấy một nửa nhà cổ Dân quốc sụp đổ, lún vào trong vũng bùn màu đen trên mặt đất.
Hạ Thiền cõng Tang Tước đi như bay, phía sau có một người khoác áo choàng đen xách lưỡi hái đang đuổi theo.
Trịnh Huyền không chút do dự rút s.ú.n.g, b.ắ.n liên tiếp mấy phát vào người áo đen sau lưng Hạ Thiền, mỗi một phát s.ú.n.g đều chuẩn xác b.ắ.n vào khớp xương chân và tay.
Người áo đen ngã nhào xuống đất, rất nhanh đã bị vũng bùn màu đen trào lên phía sau nuốt chửng.
Hạ Thiền chạy như bay đến trước mặt Trịnh Huyền, Tang Tước nhíu mày, căn bản không nhận rõ Trịnh Huyền là ai, ở đây mỗi một người mỗi một khuôn mặt đều bị ảo giác bao phủ.
"Nơi này không an toàn, ra ngoài trước!" Tang Tước nói nhanh.
Trịnh Huyền gật đầu, làm thủ thế để đồng đội đi vào nhao nhao lui ra ngoài, Hạ Thiền nhìn cánh cửa bị hồ quang điện quấn quanh kia có chút sợ hãi.
Tang Tước cũng không muốn để Hạ Thiền mạo hiểm, lấy giày thêu ra giao cho Hạ Thiền, để cô bé dùng giày thêu rời đi.
Trịnh Huyền nhận lấy Tang Tước từ trong tay Hạ Thiền, nhanh ch.óng xuyên qua cánh cửa kia.
Trong cửa ầm ầm chấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293161/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.