Hậu viện nhà cổ Dân quốc.
Vu Lương đi vào phòng khách lờ mờ, trong ghế sô pha kiểu cũ, hai ông lão lớn lên giống nhau như đúc ngồi cùng một chỗ, một người cánh tay phải ngắn nhỏ teo tóp, một người cánh tay trái ngắn nhỏ teo tóp.
Hai người đều là bộ dạng nửa người xuống mồ, sắp c.h.ế.t đến nơi.
"Thế nào rồi?"
Vu Lương vừa vào, một ông lão trong đó dùng giọng nói khàn khàn hỏi.
"Hơi rắc rối, con bé hẳn là đã biết không ít chuyện, rất kháng cự chúng ta, đối với tất cả mọi thứ ở đây cũng không thể hiện ra sự tò mò, muốn thuyết phục con bé ở lại, e rằng rất khó."
"Thi thể em gái con tìm không về được, chúng ta đã không đợi được bao lâu nữa rồi, để Thần Huyết trở về, chúng ta mới có thể vũ hóa đăng tiên, đi tới Vân Mộng Thần Quốc, nếu không sau khi chúng ta c.h.ế.t, sẽ bị vĩnh viễn nhốt trong ác mộng, cảnh tượng lúc em hai con c.h.ế.t, con cũng đã thấy rồi."
Vu Lương cúi đầu, cử động cái chân không quá linh hoạt kia của ông ta: "Con biết, con định ngày mai lại nói chuyện với con bé, không được thì... con sẽ nghĩ cách lấy lại Sơn Quỷ Tiền, chuẩn bị bồi dưỡng đời sau."
Hai vị ông cậu phất phất tay, ra hiệu Vu Lương đi ra ngoài.
Vu Lương chống gậy từng bước một đi ra ngoài, tay phải của ông ta đột nhiên không hề có điềm báo trước co giật một cái, gậy lệch đi, cả người ông ta ngã nhào xuống đất.
Vu Lương gian nan bò dậy, kéo tay áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293159/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.