Tam Xóa Hà Quan hiện giờ chỉ còn lại một số dân phu vẫn sống trong thành, khắp nơi trong thành đều là những sân viện và nhà cửa bỏ trống.
Trên đường phố hỗn loạn, dân phu đẩy xe vận chuyển vật tư đến các đoạn tường thành, tu sửa những chỗ hư hỏng. Trong thành còn có rất nhiều người đang dọn dẹp những t.h.i t.h.ể còn sót lại sau trận mưa lớn.
"Trương tướng quân, những t.h.i t.h.ể này ông định xử lý thế nào?"
Đi trên đường, Sang Tước hỏi Trương Lão Tứ.
Trương Lão Tứ nói với giọng thô kệch: "Trong tình huống bình thường thì phải đào hố thiêu tập trung, sau đó rắc vôi bột rồi chôn lấp. Nhưng hiện tại vật tư thiếu thốn, nhân thủ không đủ, củi lửa khan hiếm, những thứ như dầu hỏa còn phải để dành thủ thành. Hố xác ở phía Bắc thành hiện còn năm sáu trăm t.h.i t.h.ể chưa kịp thiêu, tôi cũng đang rầu thúi ruột đây."
"Chi bằng để tôi giúp ông xử lý?" Sang Tước nói.
Mắt Trương Lão Tứ sáng lên, nhưng ngay lập tức cảnh giác: "Cô muốn làm gì?"
Sang Tước biết Trương Lão Tứ lo lắng điều gì, cô nhìn Hạ Thiền đang ôm bụng: "Tôi thu thập những t.h.i t.h.ể này quả thực là để dưỡng thi, muội ấy là em gái nuôi của Hà Giáo Úy, chúng tôi đến đây cũng là để hỗ trợ Hà Giáo Úy."
Trương Lão Tứ nhìn Hạ Thiền, loại Thúy Nhân có mái tóc đặc biệt này không thể giả mạo được, ông ta cân nhắc một chút rồi gật đầu: "Vậy lát nữa tôi sẽ cho người đưa cô nương đến hố xác ngoài thành."
Trương Lão Tứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293130/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.