Tang Tước kể vắn tắt chuyện Vọng Sơn Thành cho lão nương nghe một lần, về phần mình bị Âm Đồng đ.â.m sau lưng bị thương, chỉ dùng vài câu là nói xong, trọng điểm đặt vào chuyện sau khi cô tỉnh lại, đến trại thổ phỉ Kim Phượng Sơn ở Tấn Châu.
Tang Vãn biết tâm tư của Tang Tước, không vạch trần, quá trình thế nào không quan trọng, quan trọng là kết quả, kết quả là Tang Tước quả thực êm đẹp ở trước mặt bà, thế là đủ rồi.
Vì những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, không ngừng lo âu ảo não, là sự hao tổn vô dụng nhất, các cô đều nên thời thời khắc khắc nhìn về phía trước.
Sau khi nghe xong những chuyện Tang Tước trải qua, Tang Vãn mở miệng nói: "Mẹ bên này còn một tháng thời gian, ngược lại không quá gấp, trước mắt chuyện bên con quan trọng hơn, con nói con muốn xây dựng thế lực của riêng mình, bây giờ có điều lệ cụ thể chưa?"
Tang Tước biết ngay lão nương sẽ không nghi ngờ cô, cũng sẽ không nói cô viển vông, mà sẽ trực tiếp từ chỗ thực tế nhất cho cô ý kiến chỉ đạo.
Từ rất nhỏ, lão nương đã nói với cô, không sợ cô đi làm chuyện "không biết tự lượng sức mình", chỉ sợ cô ngay cả nghĩ cũng không dám.
"Nói đến điều lệ cụ thể này, con quả thực vẫn chưa có, chỉ là trong đầu có một số ý tưởng rời rạc."
"Con ăn trước đi, từ từ nói không vội." Tang Vãn đẩy mì gói đến trước mặt Tang Tước.
Tang Tước cúi đầu ăn một lúc, vừa ăn vừa suy nghĩ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293070/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.