Cách Vọng Sơn Thành ba mươi dặm.
Đêm tối vô biên, gió âm se lạnh, giấy tiền trắng xóa bay lượn, những con quỷ mặt trắng khiêng quan tài từ bốn phương tám hướng tụ tập lại, trong rừng cây, trên quan đạo, lúc ẩn lúc hiện, tất cả đều tiến về phía Vọng Sơn Thành.
"Nhất khí hỗn độn quán ngã hình, Vũ bộ tương thôi đăng dương minh!"
Một tiếng quát trong trẻo phá tan tiếng kèn trống ai oán hỗn loạn, Dao Chân mặc đạo bào cũ nát, b.úi tóc đạo sĩ lệch vẹo một mình, đứng chắn trước đội ngũ đông đảo của quỷ đài quan, nghiến c.h.ặ.t răng, ánh mắt sắc bén, dù cơ thể không kìm được run rẩy, vẫn kẹp hai ngón tay lướt qua thân kiếm.
Chân đạp Thiên Cương bộ, miệng hô Tru Tà chú.
"Thiên hồi địa chuyển lý lục giáp, nhiếp cương lý đẩu tề cửu linh!"
Gió lốc cuốn bụi đất, Dao Chân đón gió vung kiếm, kiếm c.h.é.m chúng quỷ.
Kiếm quang màu đỏ sẫm quét ngang ngàn quân, phướn giấy đứt gãy, chúng quỷ tiêu tan, quan tài rơi xuống đất, nhưng vô ích, chỉ trong nháy mắt, những con quỷ biến mất lại xuất hiện, khiêng quan tài lên, tiếp tục tiến về phía trước.
Dao Chân vừa lùi vừa c.h.é.m, bùa giấy trên người vung ra như không cần tiền, tiếng chuông đạo vang lên không ngớt, chỉ có thể làm chậm bước chân của chúng quỷ.
Cô không phải là mục tiêu của quỷ đài quan, quỷ đài quan sẽ không tấn công cô, nhưng cũng không thể bị cô tiêu diệt.
Thấy tình hình này, tay cầm kiếm của Dao Chân run lên, nghiến răng, giơ tay bắt lấy một mảng lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293039/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.