Tang Tước vừa vào Bán Nhật Nhàn, tiểu nhị kia liền sáng mắt lên, sau đó ra vẻ lau bàn dọn dẹp, giả vờ không quen biết.
Dư Đại thấy Tang Tước trở về cũng rất vui, nhưng ông vừa mở miệng đã hỏi Tang Tước có mang đặc sản các nơi về không, Tang Tước lúng túng xòe tay.
Ở Thiên Lương Thành, cuối cùng cô chỉ còn lại bảy đồng xu, một bát canh thịt cũng không mua nổi, làm sao có thể mang đặc sản về được? Dư Đại bận rộn cả buổi sáng, mới ăn được bữa trưa, Tang Tước trò chuyện với ông một lúc, khoảng thời gian này trong thành không có gì khác thường, thỉnh thoảng xảy ra chút chuyện lạ, phát hiện kịp thời, giải quyết kịp thời, chuyện như Đổ Quỷ không xảy ra nữa.
Điều này chủ yếu là do sau sự kiện Đổ Quỷ, Thôi Thành đã chỉnh đốn lại tất cả Nhật Du Sứ trong thành, khoảng thời gian này hiệu suất làm việc của Nhật Du Sứ rất cao, trong thành cũng yên ổn hơn.
Ăn cơm xong với Dư Đại, Tang Tước cùng ông đi thăm Trang Bà Bà.
Trang Bà Bà quả thực có triệu chứng của bệnh Alzheimer, cả người lơ mơ, ngồi đó nói nhảm, lẩm bẩm những cái tên vụ án kỳ lạ mà Tang Tước chưa từng nghe qua, Dư Đại nói đó đều là những vụ án xảy ra trong thành những năm trước, có lẽ ngoài Trang Bà Bà ra, đã không còn nhiều người nhớ.
Khoảng thời gian này Vệ T.ử Yến vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc Trang Bà Bà, ngày thường cô ấy quản lý những việc liên quan đến tế tự ở Công Tào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293033/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.