Tang Tước từng đọc một câu, nói rằng những người lúc nhỏ không được cha mẹ đối xử tốt, lớn lên có con, sẽ tự nhủ không làm người như cha mẹ, sẽ bù đắp và yêu thương con mình gấp bội, trở thành cha mẹ trong mơ của mình.
Tuy không phải cha con, sự tốt đẹp của Hà Bất Ngưng đối với Hạ Thiền, có lẽ cũng là một loại tâm lý bù đắp như vậy, bù đắp cho chính bản thân hắn lúc nhỏ.
Nếu đổi lại là cô làm em gái này, vì cô tâm trí lành mạnh, lại có sứ mệnh như vậy, sự đề phòng của Hà Bất Ngưng đối với cô sẽ cao hơn tất cả.
Đổi lại là Hạ Thiền, ngốc nghếch, mỗi ngày ước mơ lớn nhất là ăn no, không có bất kỳ dã tâm nào, sự cảnh giác của Hà Bất Ngưng mới buông xuống, tình thân bị kìm nén, cùng với sự khao khát tình thân của chính hắn, sẽ không tự chủ mà trỗi dậy.
Thôi Thành muốn lấy điểm tâm, Hà Bất Ngưng tay nhanh hơn một bước, bưng cả đĩa đưa cho Hạ Thiền, Hạ Thiền ôm đĩa điểm tâm lè lưỡi với Tang Tước, quay người liền chạy, sợ Tang Tước lại giật lại.
Tay của Thôi Thành ngượng ngùng dừng lại giữa không trung, nghi ngờ Hà Bất Ngưng cố ý đối đầu với ông.
Còn một lúc nữa Chú Quỷ mới xuất hiện, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Thôi Thành đặt thanh bội đao của mình lên bàn.
"Tang Nhị, vẫn luôn nghe nói ngươi thân thủ không tệ, có dám cùng ta qua vài chiêu không?"
Mắt Tang Tước hơi sáng lên, nhưng lại nhìn thấy tay áo bên phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293005/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.