Hà Bất Ngưng giải thích cho Tang Tước về chuyện lời nguyền, Hạ Thiền và Huyền Ngọc nằm trên bàn chơi, chơi vẫn là con cóc giấy mà Sấu Hầu lúc đó gấp cho Hạ Thiền, Tang Tước sau này học được, gấp cho Hạ Thiền rất nhiều.
Hạ Thiền ấn một con, Huyền Ngọc ấn một con, cóc giấy của ai gần mép bàn hơn thì người đó thắng, thua thì bị b.úng trán.
Móng vuốt của Huyền Ngọc kiểm soát lực tốt hơn Hạ Thiền, cho nên luôn là Hạ Thiền bị móng mèo của Huyền Ngọc đ.á.n.h vào trán.
Hà Bất Ngưng thấy Hạ Thiền ôm trán bĩu môi tức giận, lại càng thua càng hăng, giọng nói với Tang Tước cũng từ lạnh lùng chuyển sang dịu dàng, ngày thường hắn không kiên nhẫn giải thích chuyện với người khác như vậy, đều là để Tiểu Ngũ Tiểu Lục thay mặt.
Tang Tước thấy con mèo xấu xa Huyền Ngọc này, đã vỗ đỏ cả trán Hạ Thiền.
Lại phát hiện ánh mắt Hà Bất Ngưng nhìn Huyền Ngọc hiện lên một tia oán niệm, trong lòng cười thầm, vội vàng nói với Hạ Thiền, "Tiểu Thiền, em thử dùng tóc xem."
Mắt Hạ Thiền sáng lên, một lọn tóc rủ bên người cuộn lại, nhẹ nhàng ấn vào m.ô.n.g con cóc giấy, lần này, con cóc của Hạ Thiền vừa vặn dừng ở mép bàn, nửa thân lơ lửng, nhưng không rơi xuống.
Hạ Thiền bây giờ mỗi ngày đều theo yêu cầu của Tang Tước luyện tập tấn công và phòng thủ bằng tóc, cô kiểm soát tóc còn linh hoạt hơn cả tay.
"Haha, Tiểu Thiền thắng rồi, Tiểu Thiền cuối cùng cũng thắng rồi!"
Hạ Thiền vui vẻ vỗ tay, làm ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293002/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.