Bầu không khí giữa Hà Bất Ngưng và Tang Tước căng thẳng, cuối cùng vẫn là Tang Tước nhượng bộ trước.
“Giáo úy đại nhân thường xuyên tiếp xúc với Tẩu Âm Nhân, những Tẩu Âm Nhân khác có bằng lòng công khai toàn bộ thông tin về tà túy của mình không? Ta là Tẩu Âm Nhân, liệu có ảnh hưởng đến việc ta gia nhập Trấn Tà Tư không? Hay là, trong Trấn Tà Tư có quy định như vậy, Tẩu Âm Nhân nếu không công khai thông tin về tà túy của mình thì không thể gia nhập Trấn Tà Tư?”
Hà Bất Ngưng nhìn chằm chằm Tang Tước một lúc, Tang Tước thản nhiên đối mặt, không hề có chút chột dạ hay lùi bước.
Thấy vậy, Hà Bất Ngưng cụp mắt xuống tránh ánh mắt thẳng thắn của Tang Tước, thầm nghĩ túy vụ đặc biệt, nhưng cũng không phải là năng lực độc quyền của Âm Đồng, nếu Tang Tước là kẻ có mưu đồ bất chính, sao lại xuống hồ cứu người? Hơn nữa cô đối với Hạ Thiền chắc chắn là cực tốt, nếu không với tính cách ngây thơ và nhút nhát của Hạ Thiền, sao lại thân thiết với cô như người nhà.
Tẩu Âm Nhân che giấu đặc điểm tà túy của mình cũng là chuyện thường tình, dù sao cũng không ai muốn để lộ khuyết điểm của tà túy, để người khác có cơ hội lợi dụng.
“Vậy, người trong sơn trại T.ử Vân Sơn, là ngươi?” Hà Bất Ngưng lại hỏi.
Tang Tước khẽ cười, “Giáo úy đại nhân, ta trả lời ngài một câu hỏi, ngài có nên trả lời ta một câu hỏi không?”
Hà Bất Ngưng cúi đầu liếc nhìn khẩu s.ú.n.g kíp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292955/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.