Tang Tước không biết đã qua bao lâu, bản thân cô cảm giác chỉ như một thoáng.
Sau một thoáng hoảng hốt, cô hoàn hồn, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tim thắt lại, da đầu căng cứng.
Dù cô vốn luôn bình tĩnh, đã xem không ít phim kinh dị phân thây, nhưng lúc này cũng bị dọa đến run rẩy, ngã ngồi về phía sau.
Ba người, vậy mà có thể bị xé nát triệt để đến thế, rồi lại ghép lại thành một người.
Không, thứ trước mắt đã không thể gọi là người nữa, đó là thứ mà vốn từ nghèo nàn của Tang Tước không tài nào hình dung nổi, một dáng vẻ không thể diễn tả, chỉ cần nhìn một cái là tinh thần bị tổn thương nặng nề, sinh ra hỗn loạn và nỗi sợ hãi không thể kìm nén!
Tang Tước giơ bàn tay run rẩy không kiểm soát lên, cả tay đều là m.á.u tươi và thịt vụn.
Thị giác của cô thậm chí có chút mơ hồ, cảm giác thứ trên mặt đất sắp sống lại, phát ra những âm thanh kỳ quái bên tai cô.
Tang Tước cảm thấy buồn nôn và sợ hãi, đồng thời trong lòng còn có một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, giống như món đồ chơi mà cô khao khát từ nhỏ cuối cùng cũng có được.
Đối với Âm Đồng, đó là tài năng sáng tạo bị kìm nén đã lâu cuối cùng cũng được phát huy, tạo ra một tác phẩm nghệ thuật khiến nó hài lòng và vui sUEớng.
Sương mù tà túy xung quanh dần tan đi, tám tân nương đột nhiên xuất hiện trước mặt, khiến Tang Tước giật mình căng cứng da đầu.
Nhưng tám xác khô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292914/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.