Vu Miếu trước mắt khiến Tang Tước có chút kinh ngạc.
Cô vừa từ khu rừng hoang đi tới, trên đường vẫn không có chút sức sống nào, mặt đất nứt nẻ, cây cối khô héo, tro bụi bay lả tả, xung quanh luôn có những tiếng thì thầm xì xào, khiến người ta rợn tóc gáy.
Thế nhưng Vu Miếu này lại giống như Đào Hoa Nguyên trong mộng, không hề có chút đổ nát, gạch xanh tường trắng, cửa sổ nhỏ xinh.
Dưới tường cỏ xanh từng cụm, trong sân hoa đào nở rộ khắp cây, hương thơm ngào ngạt.
Toàn bộ Vu Miếu được bao bọc bởi một lớp ánh sáng dịu nhẹ, giống như nơi ở của thần tiên trong tưởng tượng của mọi người, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc bên ngoài, mang lại cho Tang Tước một cảm giác chấn động mạnh mẽ.
Cô đã ở bên ngoài được mười lăm phút, bây giờ chỉ có thể vào trong để tránh sương mù quỷ dị.
Tang Tước đẩy cửa bước vào, đi qua sân nhỏ bên ngoài, đến trước miếu đường thờ phụng thần tượng bên trong.
Thần tượng không bị lật đổ hay hư hỏng, đứng trên bệ, có sơn màu, chỉ là vẫn không có đầu.
Có thể nhận ra đó là một người phụ nữ mặc váy xanh khoác lụa trắng, ngồi nghiêng trên lưng báo đen, trong lòng ôm một con mèo rừng, giống hệt với miêu tả hình tượng Sơn Quỷ mà Tang Tước tra được trên mạng ở thế giới hiện đại.
Tang Tước cảm thấy lòng bàn tay phải hơi nóng lên, cô thuận theo bản năng, đi đến bên cạnh thần tượng, đưa tay ấn vào.
Khoảnh khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292878/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.