"Trên này không phải viết là không được tự ý vào phòng của người khác sao?" Từ Nghĩa Siêu hạ thấp giọng hỏi Tang Tước.
Tang Tước dùng xà beng cạy cửa, vẻ mặt nghiêm túc, "Là không cho vào phòng của những người thuê nhà khác, bảo vệ không phải người thuê nhà, đây thuộc về ký túc xá nhân viên!"
Từ Nghĩa Siêu ngẩn ra, hình như... không có gì sai!
"Vừa rồi đồng hồ bên ngoài đều chỉ 12 giờ, nhìn lại vị trí mặt trăng, chắc chắn là 12 giờ đêm, bảo vệ Lão Điền sẽ tuần tra bên ngoài, phòng trực ban hiện tại là an toàn."
Hai người lẻn vào phòng trực ban, trong phòng vừa bẩn vừa lộn xộn, bụi bay mù mịt, chỉ có một cái bàn đặt ở cửa sổ, bên trong là hai chiếc giường tầng bằng sắt rỉ sét, chăn nệm trên giường rách nát, để lộ ra lớp bông màu nâu bên trong, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Tang Tước lấy một chiếc khẩu trang màu đen đeo lên, bắt đầu tìm kiếm trên bàn.
"Sao cậu cái gì cũng có vậy?" Từ Nghĩa Siêu tán thưởng, không có khẩu trang, cậu ta chỉ có thể dùng tay che mũi, cầm đèn pin soi cho Tang Tước.
Tang Tước vừa tìm vừa nói, "Nếu khả năng nhìn trong đêm của cậu còn tốt, thì tắt đèn pin đi, bây giờ hai chúng ta thuộc về người ngoài chưa đăng ký, không thể để bảo vệ Lão Điền đó bắt được, nếu không, người rơi lầu vừa rồi, có thể chính là kết cục của chúng ta."
Từ Nghĩa Siêu da đầu căng cứng, vội vàng tắt đèn pin, nhìn thấy sổ đăng ký đặt trên bàn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292860/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.