Gió lạnh vi vu, âm hàn cắt da cắt thịt.
Tang Tước cũng không nhớ mình đã ngủ bao lâu, chợt nghe một tiếng sấm kinh hoàng, bỗng nhiên tỉnh lại.
Vực sâu tăm tối, sấm sét vang trời, lông vũ lửa bay lả tả rơi xuống, là Cửu U trong mộng.
Sấm sét là đặc trưng của Phong Lôi Ngục tầng thứ nhất Cửu U, lông vũ lửa là đặc trưng của Hỏa Ế Ngục tầng thứ hai, còn những bụi gai sắt xung quanh cô là đặc trưng của Kim Cương Ngục tầng thứ ba.
Ánh sáng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c Tang Tước sáng hơn một chút so với đêm qua, cô xem xét con số dưới chân trước.
Một, một, tám... lại thêm mười bậc.
Nếu không có Tâm Đăng đủ mạnh để cố định hồn phách, vượt qua chín trăm chín mươi chín bậc của tầng thứ ba, người ta sẽ mất kiểm soát mà phát điên.
Theo tốc độ này, cô còn có thể sống thêm hơn tám mươi ngày, cũng có thể ngắn hơn, hy vọng khi trở về thế giới hiện đại cô cũng có thể tích lũy hương hỏa nguyện lực, sớm cố định hồn phách của mình.
Những bụi gai sắt xung quanh vẫn đang chậm rãi mọc lên, Tang Tước chỉ cần hơi động đậy là sẽ bị đ.â.m xuyên qua cơ thể, cô đứng tại chỗ nhìn lên phía trên bậc thang.
"Âm Đồng hẳn là ở nơi cao hơn mình, lần trước làm sao mình lại nhìn thấy xa như vậy?"
Đang nghĩ, trong nhận thức của Tang Tước xuất hiện một hình ảnh mơ hồ, là Âm Đồng đang đứng trong bóng tối dạng sương mù lưu động, bậc thang dưới chân lúc có lúc không, con số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292838/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.