"Cặn bã!"
Gấp lại nhật ký Minh Chương, Tang Tước chỉ cảm thấy hắn c.h.ế.t chưa hết tội, trong lòng cũng không có cảm giác tội lỗi vì cố ý hại c.h.ế.t hắn.
Còn có sư phụ của hắn, cũng là một tên cặn bã!
Lượng thông tin trong nhật ký rất lớn, Tang Tước phải tốn chút thời gian chải chuốt kỹ càng, nhưng cuối cùng cũng tìm được một cách đối phó tà túy, có thể tạm thời bảo vệ gia đình bình an.
Gạo nếp trộn muối thô, chổi buộc dây đỏ, đặt ngược sau cửa.
Tang Tước lập tức hành động, vừa cầm điện thoại tìm kiếm thông tin liên quan trên mạng, vừa chạy xuống bếp.
Tâm trí cô đều dồn vào điện thoại, không chú ý dưới tủ lạnh có một vật bị cô vô tình đá vào góc.
Sau một hồi lục lọi, Tang Tước tìm thấy một túi gạo nếp thượng hạng chưa bóc tem, trọn vẹn mười cân.
Thời xưa một đấu xấp xỉ khoảng 12 cân, trong nhật ký Minh Chương có nhắc tới, sư phụ hắn quanh năm suốt tháng cũng chỉ có thể tích cóp được nửa đấu, cũng chính là 6 cân.
Thứ rất khó mua được ở bên kia, ở chỗ cô căn bản không đáng tiền, giá thị trường một cân chưa đến 4 tệ, đâu đâu cũng có.
Sau khi tìm kiếm trên mạng, Tang Tước phát hiện bên này cũng có phương pháp trừ tà tương tự.
Cô lấy ra một cái nồi lớn, trộn gạo nếp và muối dự trữ trong nhà theo tỷ lệ một một, rắc dọc theo chân tường khắp nơi trong nhà.
Thời xưa điều kiện hạn chế, chỉ có muối thô, bài viết trên mạng nói, dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5292825/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.