Không chờ thư sinh kinh ngạc quay đầu lại, đã bị người đến tiện tay quăng đi, đến cái bóng cũng không nhìn thấy.
Động tác nước chảy mây trôi, thần thái không loạn chút nào.
Làm tốt lắm!
Ta cầm chén rượu, trừng lớn hai mắt, nhìn người đến lạnh mặt chậm rãi ngồi xuống, nhất thời có chút luống cuống.
Động tác lần này của hắn rất được lòng ta.
Nhưng mà, Huyền Linh Thượng Thần, ngài đúng là âm hồn bất tán...
Gương mặt hắn lạnh lùng, cũng không nhìn ta, lại rót cho mình một chén rượu, cũng không uống, hơn nửa ngày, cuối cùng cũng ngước mắt nhìn ta.
Khá lắm, sao mắt lại đỏ như vậy?
"Nhanh như vậy ngươi đã kiếm niềm vui mới rồi?" Giọng nói của hắn khẽ run.
Ta chột dạ lắc đầu, "Không có, chỉ là ăn một bữa cơm."
Nhưng ta lập tức ý thức được, vì sao ta phải chột dạ? Rất không cần như vậy!
Ta ngửa đầu uống rượu trong chén, hắng giọng một cái, có câu gọi là uống rượu vào gan to hơn hẳn.
"Vị Thần Quân này, xin hỏi ngài muốn làm gì?" Ta giả bộ kinh ngạc.
"Tư Không Úc Luật, đừng giả vờ!" Hắn ngước mắt nhìn ta, hai mắt đỏ hồng.
Aizz, ta cũng không muốn, từ biệt nhau không được sao?
Ta vỗ trán, có chút tuyệt vọng, "Ngươi phá Nhiếp Hồn Thuật thế nào vậy?"
"Loại bí thuật này, lần đầu tiên có lẽ sẽ thành công, nhưng lần thứ hai nhất định có thể phá giải." Hắn buồn bã nói.
Ta biết không chỉ Nhiếp Hồn Thuật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-can-ba-voi-thuong-than/2745689/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.