Không Ninh khiếp sợ trước sức mạnh của hũ đen thần bí, mà trong thế giới thật mới chỉ trôi qua hơn mười giây.
Ma cờ bạc Thạch Quý bị Không Ninh một cước đạp bay trơ mắt nhìn thi thể của yêu vật, thảm thiết thống khổ rít lên.
"Lan Nhi! Lan Nhi của ta!"
Thạch Quý tuyệt vọng, tức giận, đã hoàn toàn phát điên, mặt mày dữ tợn gầm thét, lại lao vào Không Ninh: “Thằng chó! Lão tử liều mạng với ngươi!"
Giờ khắc này Thạch Quý còn điên cuồng hơn cả kẻ vừa mất lão bà.
Nhưng mà thân thể khô gầy, đôi tay như móng gà, đấu không lại Không Ninh.
Ngay khi nam tử kia gào rú xông tới, Không Ninh lập tức tung cước đá y ngã ngửa, dùng chân đè chặt đầu của Thạch Quý, lạnh lùng nói: “Lan Nhi? Đây là Lan Nhi của ngươi?"
Không Ninh giật mạnh nhúm tóc vừa bẩn vừa dớp của Thạch Quý, kéo ma cờ bạc đang kêu gào thảm thiết, liên tục giãy dụa tới bên vũng máu, dí mặt của Thạch Quý ngay sát thi thể của yêu vật.
Lạnh lùng nói: “Đây là Lan Nhi của ngươi? Một con yêu quái!"
"Nó mỗi ngày đều hút tinh khí, huyết nhục của ngươi! Dựa vào tình trạng này của ngươi, chỉ trong vài ngày nữa, ngươi sẽ bị hút cạn!"
"Trả lại Lan Nhi của ngươi? Yêu quái kia hại ngươi mà ngươi cũng không biết!"
Không Ninh lạnh lùng gầm lên, Thạch Quý điên cuồng cũng phải sợ hãi.
"Không phải... Lan Nhi... Lan Nhi của ta.. Đây không phải là thật... không phải thật..."
Thạch Quý quỳ rạp trên mặt đất, cố sức lắc đầu, môi run rẩy kêu khóc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bi-yeu-ma-nuoi-nhot/213548/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.