Sáng sớm, gà trống gáy vang.
"Ò ó O!"
Tiếng gà trống gáy to rõ, phá tan sự yên tĩnh lúc sáng sớm.
Mới tảng sáng, ánh nắng vẫn chưa chiếu sáng hoàn toàn hôn phòng, Không Ninh bỗng bật dậy, vẻ mặt hoảng sợ.
"Bụng của ta! Bụng của ta!"
Hắn cuống quít cúi đầu nhìn về phía bụng của mình.
Không Ninh thấy bụng của mình vẫn nguyên vẹn, không chút tổn hại. Đêm qua còn bị xẻ bụng, nhưng giờ lại tìm không thấy vết thương nào.
Dù tấm vải trắng đặt trên giường dính chút vết máu, nhưng lại không phải của hắn, mà là máu trinh trong đêm tân hôn của thê tử.
Không Ninh đưa tay sờ lên bụng, sờ thế nào cũng sờ không ra vết thương. Dùng tâm cảm ứng, chân khí từ đan điền chạy khắp toàn thân, sau khi cảm giác lạnh như băng lan toả, vẫn không phát hiện bất cứ dị thường nào.
Bụng của mình cũng không có bị nhét vào vật gì kỳ quái.
Vậy hình ảnh đáng sợ mà hắn đêm qua nhìn thấy, là ác mộng sao?
Nhưng ác mộng này quá chân thực... chân thực đến mức giống như chuyện thật.
Không Ninh ngồi trên hôn sàng, yên lặng không nói.
Vào lúc này, bỗng cửa phòng bị đẩy ra, có người bước vào.
"Phu quân, chàng tỉnh rồi."
Thanh âm của nữ hài từng là thiếu nữ, nhưng giờ đã thành thiếu phụ vang lên, thanh thúy dễ nghe, lại khiến Không Ninh run lẩy bẩy.
Hắn chợt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nương tử Tô Nghiên mặc bộ y phục màu xanh biếc, yểu điệu xinh đẹp, cười rất tươi. Một mái tóc đen dài đen như mực được vén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bi-yeu-ma-nuoi-nhot/213543/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.