"Nhắn nhủ?"
"Nhắn nhủ cái gì ?"
Dương Khâu vẫn còn đang ngơ người, xoay người lại, nhìn đồ nhi của mình, bỗng nhiên bừng tỉnh, tay khẽ lật, xuất hiện một miếng ngọc bội màu đen.
Hắn giao ngọc bội cho đệ tử, trầm giọng nói:
"Đồ nhi, trong miếng ngọc bội này có vi sư. . . . . Ừ, trận pháp do vi sư bày bố, chỉ cần kích hoạt thì có thể ngăn cản một chiêu toàn lực của Thánh Nhân!"
Nói xong. Nét mặt của Dương Khâu hiện lên vẻ đắc ý, chậm rãi nói ra:
"Có thể sử dụng sáu lần!"
Tuy là miếng ngọc bội này có chút nhỏ, nhưng có thể chống đỡ sáu lần một chiêu toàn lực của Thánh Nhân, thì giá trị của nó không hề thấp chút nào, hắn cũng đã hao tốn vô số tâm lực để nghiên cứu miếng ngọc bội này. Nếu như bán nó ra bên ngoài thì,... ít nhất ... Cũng phải là một cái giá trên trời!
"Phòng. . . Phòng ngự ?"
Nam tử trẻ tuổi nghẹn họng nhìn trân trối. Vẻ mặt u oán nhìn sư phụ nhà mình, làm thế nào mà đồ nhi của ngài không đở nổi một kích hay sao? Cho phòng ngự thì cũng thôi đi, mà còn thể phòng ngự đến sáu lần!
"Đồ nhi à, bên trong Tạo Hóa bí cảnh tuyệt đối là nguy hiểm trùng điệp, nhìn xem những thế lực này, tất cả đều mang dáng vẻ cẩn thận dè đặt, thì có thể đoán được những hiểm nguy trong đó. Ngươi tiến vào bên trong đừng có cậy mạnh, mọi thứ đều phải tuân theo sự sắp xếp của vi sư!"
Dương Khâu móc tim móc gan nói.
"Đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bat-dau-sang-tao-thien-co-lau/5061015/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.