"Ầm!"
Diêu Quang Thánh Địa trên không trung. Mạnh Khánh Chi đứng sừng sững, dáng người phả ra sơn hà tinh khí ngạo nghễ liếc nhìn thiên hạ. Quanh thân bao phủ bởi lớp sương mù đen che khuất cả người hắn, chỉ còn lại một đôi mắt, lập lòe ô quang. Hễ kẻ nào đối diện với hắn đều nhịn không được mà lạnh cả người, linh hồn đều muốn hút vào đó!
Đây là một vị mà không ai có thể nói rõ được sự tồn tại của hắn cường đại đến mức nào. Dù là đối mặt nhìn nhau đều y như rằng sắp hủy diệt đến nơi. Thần thức bất ổn, đạo cơ sắp đổ, cần phải hủy diệt ngay!
"Vù!"
Mạnh Khánh Chi giơ tay lên, một bàn tay che khuất bầu trời đang kéo dài ra, từ trên trời vụt đến và tạo ra tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, trong một thoáng đã đánh bay Lão bà ra xa.
"Ai!"
Lão bà hoảng sợ kêu to.
Bà đang toàn lực thôi động Đế binh, thảo phạt Lão tổ Xích Viêm, chưa từng nghĩ sẽ có kẻ ra tay sau lưng mình? Phải biết rằng. Sau lưng bà, chính là Diêu Quang Thánh Địa!
"Thịch!"
Chân nguyên trong người Lão bà tiêu hao hơn phân nửa, hứng chịu một chưởng này căn bản chẳng có chút sức chống cực nào, thân thể trực tiếp đổ vỡ, chỉ có một đường nguyên thần chạy ra.
Bà quay đầu nhìn, bóng hình ở đằng sau giống như Ma Chủ, kinh hoàng hô lớn: "Người của Cửu U Ma Tông!"
"Mắt tinh đấy!"
Khóe miệng Mạnh Khánh Chi lộ ra nụ cười đáng sợ, hắn một lần nữa xuất chiêu.
Lần này. Không nhắm vào bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bat-dau-sang-tao-thien-co-lau/5060975/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.