Thiên kiếp, Thiên Khiển! Chỉ khác một chữ, nhưng lại khác nhau một trời một vực.
Thiên kiếp chẳng qua chỉ là một loại khảo nghiệm của thiên địa, không qua được thì tử vong, nhưng nếu vượt qua được, ít nhất thực lực cũng sẽ tăng vọt! Đây kiểu như là một món quà đáp lễ của thiên địa. Giống như khen ngợi người độ kiếp vậy. Tuy là nguy hiểm, nhưng vẫn có một con đường sống.
Nhưng Thiên Khiển lại không giống thế. Cái này xuất hiện là vì thiên địa muốn thẳng thừng tiêu diệt một sinh linh nào đó, căn bản cũng không có chuyện có thể vượt qua hay không, người gặp phải Thiên Khiển không chết, thì Thiên Khiển sẽ vĩnh viễn không tán đi.
“Lâu chủ Thiên Cơ Lâu rốt cuộc là ai?”
Mạc Hành sắp nứt cả tim gan. Phải làm ra bao nhiêu tội nghiệt thì mới có thể dẫn động ra loại Thiên Khiển mức độ này cơ chứ? Nói một câu thiên địa không dung cũng không phải nói quá!
Mạc Hành rất tò mò trong lòng, nhưng bây giờ không phải là lúc hắn đi tìm tòi nghiên cứu loại chuyện như vậy. Trên bầu trời, ánh chớp vô tận lấp lóe, sắp giáng xuống!
“Chạy!”
Mạc Hành hóa thành một tia sáng đen, xuyên vân phá nguyệt, dùng tốc độ nhanh đến cực hạn chạy đi, máu thịt toàn thân cũng như bị thiêu đốt, chỉ sợ mình chậm một bước nữa thôi là sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Bên cạnh hắn, Diêu Quang Thánh chủ sắc mặt khó coi cũng đang thiêu đốt máu thịt. Ngày thường, khoảng cách mấy vạn dạm đối với hắn cũng chỉ là một cái chớp mắt. Nhưng hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bat-dau-sang-tao-thien-co-lau/5060958/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.