Cheng!
Trên đài bạch ngọc, một kiếm mà Phượng Nghê Thường chém ra tạo thành ánh sáng muôn trượng, chiếu rọi phá vỡ nghìn dặm sơn hà, tựa như màn trời phủ xuống, vô biên vô hạn. Một kiếm này đủ khiến cho vô số người thấy lạnh lẽo trong lòng. Lúc này, rất nhiều người chợt tỉnh ngộ, chỉ sợ Phượng Nghê Thường này là một vị kiếm tu. Đây chẳng phải là mục tiêu mà kiếm tu muốn theo đuổi sao? Oanh!
Kiếm quang che ngợp bầu trời, mỗi một tấc không gian đều tràn ngập kiếm ý, khiến cho người ta sợ mất hồn. Diêu Quang Thánh Tử bị chém một kiếm bay ra ngoài, cả người toàn vết máu, liên tục thổ huyết, nhìn bề ngoài có chút chật vật.
"Đã xem thường ngươi rồi!"
Diêu Quang Thánh Tử hét lớn. Hắn vừa mới bị thương, nhưng trong nháy mắt như đã khỏi hẳn, huyết khí lập tức như rồng, bao phủ bát phương, thần quang như thủy triều, khủng bố tới cực điểm. Giống như một tôn thần ma. Hắn giơ bàn tay ra, kiếm quang từ trên trời giáng xuống đè ép che phủ cả bầu trời, nhưng khi rơi vào trong lòng bàn tay hắn, lại bị bóp nát thành hư vô.
…
Thấy cảnh tượng như vậy. Nhiều người hít vào một hơi khí lạnh.
Đã ba canh giờ trôi qua. Chân nguyên của hai người này giống như không có giới hạn, không những không có dấu hiệu suy kiệt, ngược lại càng đánh càng mạnh. Diệu Quang Thánh Tử thì không nói làm gì, dù sao sau lưng hắn cũng có Diêu Quang Thánh Địa chống đỡ, công pháp và thần thông bất tận. Mà Phượng Nghê Thường lại chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-bat-dau-sang-tao-thien-co-lau/5060947/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.