Tiền Duệ Trạch chỉ biết lặng thinh, không dám nói thêm lời nào.
Thấy hai mẹ con sắp sửa bùng nổ một trận khẩu chiến, Tần Vũ Niết vội cắt ngang, giọng nhẹ nhàng nhắc nhở:
"Lý a di, chẳng phải dì đến đây để đưa đồ cho Tiền tổng sao?"
Lý thái thái như bừng tỉnh:
"À, đúng rồi!"
Bà nhanh chóng lục trong túi xách, lấy ra một lá bùa màu vàng, nâng niu như bảo vật rồi nhét vào túi áo con trai. Bà không quên căn dặn kỹ càng:
"Cái này con nhất định phải luôn mang theo bên mình. Ngoại trừ lúc tắm, còn lại không được tháo ra, nghe rõ chưa?"
Bà không tiện giải thích cho Tiền Duệ Trạch về sự liên quan giữa Tần Vũ Niết và người cha quá cố của hắn, hơn nữa, đây cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện. Chỉ cần thấy con trai bình an, bà đã cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Tiền Duệ Trạch liếc qua lá bùa trong túi, chân mày hơi nhíu lại nhưng không nói gì. Hắn chỉ hơi trầm giọng, lo lắng hỏi:
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Lý thái thái liếc qua phòng họp, nơi vài đồng nghiệp đang giả vờ bận rộn nhưng đôi tai thì dựng thẳng, rõ ràng muốn hóng chuyện. Bà thấp giọng nói:
"Đây không phải nơi thích hợp để nói. Trưa nay, mẹ đã đặt một bữa cơm, cũng vừa hay để cảm ơn Tần tiểu thư."
Tiền Duệ Trạch gật đầu đồng ý:
"Được. Con nhờ thư ký đưa hai người lên văn phòng chờ. Họp xong con sẽ dẫn mọi người đi ăn."
Lý thái thái phẩy tay:
"Không cần đâu. Mẹ dẫn Tần tiểu thư đi là được."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-ban-com-hop-o-dia-phu/4804408/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.