Nhìn thoáng qua Diêm Vương, lòng Tần Vũ Niết thầm nghĩ:
"Ta chỉ dám nghĩ thôi đã thấy khiếp vía rồi. Làm thê tử của Diêm Vương ư... E rằng ta đã quá chán ghét dương thế rồi."
Vương thẩm bật cười đầy ẩn ý:
"Thẩm là người từng trải, thẩm hiểu mà. Thôi, thẩm không làm phiền đôi uyên ương mới cưới nữa."
Vừa nói, bà vừa đi ra cửa, không quên nháy mắt đầy hàm ý với Tần Vũ Niết.
Tần Vũ Niết:
"..."
"Không, thẩm không hề hiểu đâu."
Sợ Diêm Vương hiểu nhầm rồi giận lây sang Vương thẩm, nàng ngại ngùng giải thích:
"Thẩm ấy là người tốt bụng, chỉ là thẩm hiểu lầm thôi. Ngài đừng để tâm, lát nữa ta sẽ giải thích rõ với thẩm ấy."
Diêm Vương khẽ nhấp môi, ngước mắt nhìn nàng, đáp nhẹ:
"Không hề gì."
Rồi hắn hỏi thêm: "Thức ăn đã xong chưa?"
Tần Vũ Niết lập tức bưng tất cả thức ăn lên bàn. Vì sợ hắn phải chờ lâu, nàng chỉ kịp chuẩn bị hai món đơn giản cùng một chén canh.
"Mời ngài dùng thử."
Diêm Vương cầm đũa, thong thả gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, chậm rãi nhai nuốt.
Hắn dùng bữa vô cùng từ tốn, sắc mặt không hề lộ rõ sự hài lòng hay chê bai, khiến Tần Vũ Niết ôm chén cơm mà lòng cảm thấy thấp thỏm không yên. Không kìm được, nàng khẽ hỏi:
"Ngài cảm thấy hương vị ra sao ạ?"
Diêm Vương lau miệng, trả lời ngắn gọn:
"Tạm ổn."
Nghe vậy, đôi mắt Tần Vũ Niết lập tức sáng rỡ:
"Vậy còn chuyện bày quán thì sao ạ?"
Diêm Vương nói với giọng đều đều:
"Ngươi có thể tiếp tục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-ban-com-hop-o-dia-phu/4804275/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.