Tư Nam chống tường đứng dậy.
Đoàn Luật Minh tiến về phía trước một bước, nhưng bị Đinh Huyên giữ chặt góc áo.
Tư Nam khó khăn kéo Tiểu Lâm lên, đưa cậu ta đang hôn mê dời chuyển lên sofa: “Nếu không vì tôi, cậu ta đã là một người bình thường, sống yên phận vui vẻ từ lâu. Để cậu ta nằm thoải mái chút đi.”
“Hồ ly anh nói tới là con nào?” Đoàn Luật Minh lạnh lùng nhìn anh ta.
“Chính là con hồ ly lang thang ở bệnh viện.” Tư Nam hơi thở gấp, dứt khoát ngồi trên sofa, “Trông hẳn là hồ ly chín đuôi, nhưng chỉ có một cái đuôi.”
“Quen biết khi nào?” Tầm mắt Đoàn Luật Minh từ Tiểu Lâm lướt qua anh ta.
“Mấy hôm trước, khi đến bệnh viện thăm Trang Hàn.” Tư Nam ho khan vài tiếng, nụ cười có phần nghiền ngẫm, “Một con hồ ly rất thú vị.” Dừng vài giây, anh ta nói tiếp, “Đó là một con hồ ly, khoác áo loài người.”
“Anh thương lượng với anh ta như thế nào?” Đinh Huyên hỏi.
“Còn cần thương lượng ư? Hồ ly loại sinh vật này, vĩnh viễn không ngại việc lớn.” Tư Nam dựa trên lưng ghế sofa, hình như rất mệt mỏi.
“Trang Hàn cũng đã biết từ lâu?” Đoàn Luật Minh hỏi.
“Cô ấy…cô ấy không biết tôi.” Nụ cười bên môi Tư Nam rất chua xót, “Năm đó biến hình thất bại, cô ấy đã cứu tôi, chữa thương cho tôi. Nhưng sau đó…ai có thể trơ mắt nhìn thấy một con hạc biến thành người mà không sợ hãi chứ?”
Tư Nam hổ thẹn, nhưng không còn cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853866/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.