Ra khỏi phòng bệnh, Tôn Văn vẫn ôm hồ sơ bệnh án: “Ơ, thầy Đoàn đi đâu thế?”
“Có lẽ quay về văn phòng rồi.” Đinh Huyên trả lời một câu. Ngay cả Cửu Vĩ cũng chẳng thấy đâu.
“Chúng ta đến trạm y tá trước xem thử.” Tôn Văn dẫn cô đi về phía trạm y tá, “Sắc mặt cậu không tốt lắm, sao thế?”
“Có lẽ tối qua không ngủ ngon.” Đinh Huyên cười với Tôn Văn, quay đầu lại nhìn cửa phòng bệnh kia, “Cậu rất quen thuộc với chàng trai tên là Phương Cách sao?”
“Coi như vậy.” Tôn Văn gật đầu, “Cậu ấy ở đây đã hơn hai tháng, mắc bệnh tim bẩm sinh. Bởi vì hồi trước điều kiện kinh tế gia đình không tốt, thế nên bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất. Bây giờ chỉ có thể duy trì việc điều trị, trừ phi…làm cấy ghép.”
“Vậy em gái cậu ấy thì sao?” Đinh Huyên nhăn mặt nhíu mày, “Chính là cô bé ban nãy.”
“Cậu nói Trang Hàn à. Họ không phải anh em ruột, chỉ là đồng hương trùng hợp gặp ở bệnh viện mà thôi.” Tôn Văn do dự một chút, “Trang Hàn là cô nhi, bây giờ vẫn còn ở tại cô nhi viện, là do hội từ thiện cung cấp viện trợ, để cô bé điều trị bệnh tim.” Tôn Văn bật cười, “Trang Hàn rất thông minh đáng yêu, có đôi khi già dặn như một bà cụ non, rất thú vị.” Tôn Văn dừng một chút, “Cơ mà, cậu hỏi những chuyện này làm gì?”
“À, chỉ là…hơi tò mò.” Đinh Huyên cụp mắt xuống.
Tới trạm y tá cũng không thấy Đoàn Luật Minh. Hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853857/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.