“Ngày hôm qua…trên đường anh đưa cô Uông trở về, cô ấy có nói gì nữa không?” Trong cơn gió lạnh mùa đông, Đinh Huyên kéo mũ áo lông lên, khi nói chuyện miệng phả ra làn khí trắng nhàn nhạt.
“Không nói gì cả.” Đoàn Luật Minh mặc chiếc áo len màu đen, bên ngoài khoác áo bành tô màu cà phê, hình như không cảm thấy lạnh, “Dù sao cũng là vấn đề cá nhân giữa em và tôi, bà ấy không nên nhúng tay vào. Cơ mà, bà ấy có nhắc tới,” anh hơi suy tư nói, “Kịch bản của em đã bị trả về rồi à?”
“À…” Đinh Huyên có phần mất tự nhiên, cúi đầu dùng mũi chân đá một hòn đá, “Dù sao cũng không thể viết tiếp nữa.”
“Có viết tiếp hay không là một chuyện khác. Em có biết vấn đề lớn nhất khi bị trả về là cái gì không?” Giờ phút này Đoàn Luật Minh lấy ra thái độ người thầy, “Cốt truyện chưa đủ chín chắn, viết nhân vật chính giống như…thiểu năng trí tuệ.”
“…” Đinh Huyên ngây người, không phục nói thầm, “Vậy nhìn xem hiện tại anh có phải ——” nửa câu sau của cô bị chìm trong một tràng ho khan kịch liệt.
Đạo diễn vừa mới hô dừng, Tiêu Yến liền chống tường ho dữ dội, bờ lưng gầy yếu co lại tựa như dao gọt. A Hoan bưng một bình tổ yến đứng bên cạnh Nhan Nghiên, dịch một bước về phía trước hình như muốn đi chăm sóc Tiêu Yến, nhưng kiêng dè Nhan Nghiên vẫn không dám đi.
Tiêu Yến bệnh nặng mới khỏi, đóng phim vào mùa đông lại ăn mặc phong phanh, mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853836/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.