Trận tuyết đầu đông tại Ninh Nam rơi xuống vào cuối tháng mười một.
Bông tuyết từ không trung bay xuống không giống như lông ngỗng tại phương Bắc, mà là nhỏ bé, bay xuống đất liền tan thành nước, trên mặt đất khắp nơi đều là một mảnh ướt sũng. Chỉ có chỗ ngồi của một hàng xe đạp đỗ ven đường đọng lại một lớp bông tuyết mỏng.
Đinh Huyên ra ngoài từ sáng sớm, ngồi xổm trông chừng tại dưới lầu khách sạn mà đoàn phim ở lại —— hôm nay Nhan Nghiên xin nghỉ.
Đinh Huyên không hề do dự mà khẳng định rằng, hôm nay Nhan Nghiên sẽ đi gặp bà đồng từng bán thẻ bài cho cô ta. Quả nhiên một giờ trưa, Nhan Nghiên đội mũ lưỡi trai màu đen đeo khăn quàng cổ kính râm đi ra ngoài. Ngồi xe rồi đổi thành đi bộ, vòng qua vài hẻm nhỏ trong thành phố, bỏ lại trợ lý, cuối cùng tiến vào một hẻm nhỏ đối diện đường lớn, gõ cửa bước nhanh vào một mảnh sân.
Đinh Huyên âm thầm vòng ra phía sau mảnh sân, thế mà lại có thêm một hẻm dân cư eo hẹp. Tấm nhãn “Ngõ đuôi chó” trên cột điện đã bị uốn cong phần rìa, bị một lớp bụi đen thật dày che phủ. Trong lối đi nhỏ chật hẹp, hộ gia đình ở hai bên đều đang đốt bếp lò, có nhà nấu thuốc bắc, có nhà hầm món kho, ngẫu nhiên có vài con chó hoang gầy gò tìm đồ ăn trong đống rác. Cũng có người đạp xe bấm chuông chạy qua, bắn nước bẩn lên góc tường. Thỉnh thoảng không biết từ căn nhà nào truyền ra tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853831/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.