Đinh Huyên chờ khoảng hai tiếng ở phòng tiếp khách.
Tuy rằng trợ lý chỉ nói “một lát”, nhưng đã bốn giờ chiều, giám chế Trương còn chưa xuất hiện.
Bên ngoài cửa sổ sát đất sắc trời mù mịt. Từ lầu hai mươi ba nhìn qua, thành phố muôn màu mất đi vẻ phồn hoa, tòa cao ốc xa gần đều là màu xám đen xanh đậm, thỉnh thoảng thấp thoáng hàng cây ven đường trông long đong mệt mỏi. Ánh đèn bên trong sáng tỏ, phản chiếu trên tấm cửa kính, mơ hồ chiếu ra hình dáng của Đinh Huyên ——
Cô mặc quần bò, trên người mặc áo phông màu trắng. Buộc tóc đuôi ngựa, hôm nay lúc ra ngoài vội vàng, tóc mái vốn bị bản thân cắt so lo không đồng đều hơi xõa ra. Không có chút vẻ gọn gàng khoan khoái của người có việc làm, cũng không có vẻ tỏa sáng của giới giải trí. Cô rõ ràng mang theo tác phong sinh viên, có lẽ là vì vẫn còn ở trường.
Năm nay Đinh Huyên hai mươi bốn, vừa mới là năm hai nghiên cứu sinh, học tại học viện nghệ thuật Hoa Đại theo phương hướng đạo diễn sân khấu, toàn tâm toàn ý muốn gửi luận văn, mục tiêu là vào năm ba nghiên cứu sinh sẽ chuyển sang học tiến sĩ, đợi sau khi tốt nghiệp trực tiếp ở lại trường giảng dạy, cuối cùng tới năm bốn mươi tuổi, đổi ảnh đại diện trên weixin thành hoa sen, đổi biệt danh thành “học hải vô nhai” (biển học vô bờ bến).
Thế nên sự thật là, cô không như những bạn học khác hy vọng làm mưa làm gió trong ngành điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoi-but-dua-anh-toi/2853788/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.