Hai người nói chuyện với nhau một lúc thì Đặng Tần Nhiên tự mình lái xe đưa Phạm Tâm Châu về nhà, từ nhà anh đến nhà cô mất khoảng 30 phút, chiếc xe di chuyển trên đường đêm.
Mưa càng ngày càng to, trong xe Tâm Châu ngồi ở ghế phụ cô nghiên đầu sang bên cửa ánh mắt nhìn ra ngoài.
Cửa kính bị nước mưa che mờ, Tâm Châu nhìn dòng người tấp nập bên ngoài có một cô gái dù cả người bị ướt sũng nhưng trên gương mặt lại sáng ngời nụ cười, nhìn gương mặt với chiếc cặp sách đeo sau lưng.
Cô đoán chắc cô gái này là một sinh viên đại học, chiếc xe máy cũ hiệu Yamaha làm cô nhớ tới những năm tháng cô mới chân ướt chân ráo đến thành phố Sài Thành này.
Lúc đó cô ngây thơ vui vẻ, lúc đó cô chưa trải qua những lần thất bại sụp đổ đến mức đêm ngồi trong góc phòng mà khóc thầm một mình.
Cô khẽ cong môi cười, cũng may bây giờ mọi thứ đã qua cuộc sống của cô cũng trở nên tốt đẹp, bước qua khỏi khó khăn chờ đón chúng ta là tương lai tốt đẹp, hiện tại yên lòng.
Chiếc xe đột nhiên rẻ sang một bên tốc độ tăng nhanh, Tâm Châu giật mình quay sang nhìn anh.
Đặng Tần Nhiên sắc mặt âm trầm cả người tập trung điều khiển chiếc xe.
“ Có chuyện gì vậy? Tự nhiên lại tăng tốc rẻ ngang? “
“ Em ngồi giữ thăng bằng cho chắc, có người không mời đến tìm anh rồi. “
Cô quay người nhìn về phía sau, thấy một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoan-ngoan-chut-nao/3553172/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.