Triệu Kỷ xử lý công việc đã về nhà từ trước, cậu ta đang ở trong nhà bếp rót cốc sữa uống thì nghe thấy tiếng bước chân, nhận ra chắc là anh đã về mới bước ra xem.
Đặng Tần Nhiên bế Tâm Châu sắc mặt hầm hầm đi thẳng lên lầu, nhìn một màn này Triệu Kỷ tròn hai mắt cái vẻ mặt này của anh Đặng hình như đang rất tức giận còn ôm cô trong lòng, cậu ta cũng để ý thấy nét mặt của cô cũng không ổn không được tự nhiên biểu cảm này là đang sợ hãi hay sao?
Là tên nào dám chọc đại ca tức giận?
Anh bế cô đi vào trong phòng ngủ của mình, đặt cô nhẹ nhàng xuống giường, dù anh đang tức giận nhưng anh không vì nở để nó lấn át bản thân mình làm ra hành động tổn thương đến cô.
Đặng Tần Nhiên có thể tự hành hạ bản thân đến thương tích đầy mình cũng không nỡ làm cô đau dù một chút.
Anh quay người định đi ra khỏi phòng, thì giọng nói của cô vang lên, bước chân anh dừng lại.
“ Đặng Tần Nhiên! Anh làm sao vậy? Đừng như vậy, đừng làm em sợ. “
Đôi vai vững chãi gồng gánh mấy chục năm giờ đang cố gắng chống đỡ, hai hít một hơi thật sâu rồi thở ra.
“ Anh khiến em sợ sao....anh xin lỗi.... “
Nói xong anh rời khỏi phòng để cho Phạm Tâm Châu ngồi trên giường ngây ngốc nhìn theo bóng lưng anh xa dần, anh đi tới phòng luyện tập.
Đặng Tần Nhiên cởi bỏ chiếc áo sơ mi lịch sự trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suyt-ngoan-ngoan-chut-nao/3553170/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.