Uyển Nương trợn to hai tròng mắt, mặt đầy vẻ ngạc nhiên.
Nàng chưa từng nghe qua có người nói nàng "Không hề ngu ngốc", chỉ là thiếu "Tự tin".
Cảm giác hạnh phúc cùng vui sướng dâng lên, hóa thành nước mắt rơi ở lông mi.
"Gia thật sự cảm thấy tiện thiếp không ngu ngốc sao?"
Kích động nghẹn ngào làm giọng nàng hơi khàn, hàm chứa vô vàn sự xúc động.
Mỗi cái nháy mắt của nàng đều làm những giọt nước mắt phát sáng, lấp lánh theo, đôi mắt ấy giống như những ngôi sao trong trời đêm, một nét đẹp mỹ lệ không nói lên lời.
"Nếu là người vụng về thì làm sao có thể may ra những đường may tinh tế thế được."
Hắn cố tình bình đạm giọng nói, không hùa theo cảm xúc phấn khởi của nàng, không muốn cảm xúc chính mình bị nàng nhìn thấy, mặc dù, hắn đã động tâm vì nàng.
"Cảm ơn gia."
Nàng vui vẻ nhấp môi, đời này nàng chưa từng vui vẻ như vậy.
"Tiện thiếp thật may mắn khi được bán cho gia, gia thật là tốt...... Là người đối xử tốt nhất với thiếp."
Người đối xử tốt nhất?
Thạch Thương Tiều ngực nổi lên một tràng xúc động, cười to.
"Ngươi thật là ngốc, chỉ một câu đã thu mua được ngươi rồi." Hắn cười nói.
"Sao lại nói là thu mua?" Uyển Nương khó hiểu. "Thu mua không phải đều dùng vàng bạc bảo vật sao?"
"Vậy nếu người khác cho ngươi vàng bạc thì ngươi liền bán sao?"
Hắn mắt nháy không rõ hỏi.
"Tiện thiếp ngu xuẩn, tiện thiếp không hiểu." Nàng hoang mang nhìn hắn, " Mạng thiếp không phải đã sớm thuộc về gia sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suu-thiep/902735/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.