Uyển Nương hai tròng mắt đã mờ ảo, eo thon hơi hơi hất về phía trước, cả người đắm chìm trong dục vọng thoải mái.
Tiểu huyệt không chịu được co rút lại, xuân thủy chậm rãi chảy ra, nhỏ giọt rớt xuống khăn trải giường.
"Thoải mái không?"
"Ưm....." Uyển Nương lấy tay hắn ra, mong tay hắn đừng lại. "Hai ngày nay...... Miệng vết thương vẫn luôn ngứa...... Cảm ơn gia......"
Thạch Thương Tiều khẽ hừ một tiếng, không nghĩ tới hắn đường đường là Thạch gia đại địa chủ mà phải ở đây giúp một tiểu thiếp gãi ngứa.
Hắn lại lần nữa tham nhập ngón tay, muốn biết nàng hiện tại tiểu huyệt ướt bao nhiêu.
Vừa tiến vào liền phát hiện bên trong đều là nước, chỉ là bởi vì miệng huyệt quá hẹp, cơ hồ đều bị khóa ở bên trong.
"Chậc."
Thạch Thương Tiều chậc lưỡi, phỏng đoán nữ nhân này chỉ cần một tí thoải mái, d*m thủy liền sẽ mãnh liệt tràn lan, trước kia còn tưởng rằng nàng luôn khô khốc giống sa mạc, nguyên lai chỉ là "phương pháp" không đúng.
"Còn có chỗ nào ngứa không?"
Ngón tay ở bên trong tiểu huyệt moi móc, ý đồ đem nàng thẹn thùng mà chảy ra nhiều d*m thủy một chút, để dễ tiến vào.
Hắn giúp nàng cào miệng vết thương đã đủ tốt lắm rồi, Uyển Nương trước nay chính là người thức thời, không có can đảm đưa ra nhiều yêu cầu, bèn nhẹ nhàng lắc đầu.
"Không...... Không có......"
"Không có sao, ngươi nói thật chứ?"
"Ưm....." Uyển Nương cắn cắn môi dưới, đánh bạo đỏ mặt nói, "Trên, ở mặt trên."
"Mặt trên?" Ngón tay rời đến chung quanh miệng tiểu huyệt, hướng lên trên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suu-thiep/902726/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.