Uyển Nương một miếng màn thầu còn đang cắn ở trong miệng, định giải thích nhưng không nói ra được, còn nam nhân kia chửi nàng là ăn trộm rồi liền hùng hổ xông lên, cướp bánh màn thầu trên tay nàng, cũng hung hăng đẩy ngã nàng xuống đất.
"Dám vào đây trộm đồ, ta đánh chết ngươi!"
Nam nhân giơ chân hướng người nàng hung hăng đá xuống.
"Không...... Ta không phải...... A...A..."
Uyển nương ôm đầu, mặc kệ nàng giải thích như thế nào, nam nhân kia hung ác không chịu dừng chân.
"Đồ xấu xí!Dám ăn trộm! Đi tìm chết đi!"
Nghe được tiếng ồn ào trong bếp Vương đại thẩm cùng một nữ đầu bếp khác vội vội vàng vàng chạy vào, nhìn đến Uyển Nương bị đánh, kinh ngạc thất sắc.
"Đại Hải, dừng tay!"
Vương đại thẩm vội vàng xông lên trước ngăn Vương Đại Hải lại.
"Nương, đây là ăn trộm, mau đem người này trói lại!"
"Ăn trộm cái gì!" Vương đại thẩm tức muốn hộc máu mà đánh mấy phát vào vai Vương Đại Hải. "Đó là thiếp mà hôm qua giá nạp vào, ngươi muốn chết sao?"
"Cái gì? Thiếp?"
Vừa nghe được nữ nhân y phục cũ kĩ trước mắt hoá ra là thiếp của chủ tử, Vương Đại Hải dù gan to cũng bị doạ đến kinh người.
Hắn cuống quít quỳ đến trước mặt Uyển Nương đau khổ cầu xin.
"Xin lỗi, tiểu nhân không biết người là di nương, thỉnh di nương đại nhân đại lượng...... Không phải chứ, nương!" Vương Đại Hải hoắc mắt ngẩng đầu, "Nàng sao có thể là thiếp của gia chứ, gia sẽ không nạp một nữ nhân xấu xí chứ?"
Tân thiếp là tối hôm qua nạp vào cửa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suu-thiep/246177/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.