Trên đầu khăn hỉ bỗng nhiên bị một người nào đó xốc lên, không kịp phòng ngừa làm Uyển Nương sợ tới mức hai mắt chớp động vô số lần,sau mới nhìn chăm chú.
Đập vào mắt Uyển Nương là một nam nhân khôi ngô tuấn tú, thân hình cường tráng.
Nam nhân kia không giống như nàng nghĩ là người béo tràng phì, bụng trương phình. Mà lại là một thanh niên khôi ngô tuấn tú. Nam nhân kia mặc dù mặc quần áo nhưng cũng có thể nhìn ra được người này cơ bắp cường tráng bao nhiêu, chẳng trách tùy ý là có thể diệt tắt sinh mệnh người khác.
Uyển Nương sợ tới mức sắc mặt đều trắng bệch, nào có dũng khí ngẩng đầu ngắm nhìn diện mạo của trượng phu.
Nhưng nàng không dám nhìn, trượng phu lại là một phen cầm lấy cằm mảnh khảnh của nàng, bức bách nàng ngẩng đầu.
Đó là một khuôn mặt hẹp hòi, ngũ quan tinh xảo, đường cong nghiêm túc.
Nói không chừng còn có thể xưng được với chữ tuấn.
Bởi vì hắn ở ngược sáng, Uyển Nương nhìn cũng không rõ lắm, nhưng vẫn nhìn ra một đôi mắt sắc bén hung ác, tinh quang tất hiện, phải trái phân minh đủ để cho nàng buổi tối gặp ác mộng.
Nàng không dám ngước mắt xem nữa, chỉ có thể rũ mắt.
"Hừ, thật xấu." Hắn há mồm, tiếng nói rất thấp thật trầm, lộ ra tia khinh miệt.
Uyển Nương cắn môi, nhịn xuống nước mắt.
Nàng khi còn nhỏ nhiễm bệnh đậu mùa, người trong nhà sợ bị nàng lây bệnh, đem nàng nhốt ở căn phòng nhỏ bé chật chội đầy củi, không quan tâm, mỗi ngày chỉ thả một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suu-thiep/246174/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.