Editor: Sweet
Bàng Cùng Hiên cho dù có trong sáng, vẫn biết đến vụ tự an ủi.
Biết…… sơ sơ.
Bàng Cùng Hiên khóc lợi hại hơn, Tần Duyệt thật sự không phải đang khi dễ hắn sao, đây hẳn là khi dễ hắn rồi còn gì nữa.
Tần Duyệt trầm mặt xuống, ngón tay rất nhanh cắm sâu vào bên trong, “Cậu không phải nói thích tôi sao! Cậu gạt tôi có phải không!”
Bàng Cùng Hiên lắc đầu nguầy nguậy, cổ họng phát nghẹn, nói không nên lời một câu nào.
Tần Duyệt tiếp tục ngược đãi tiểu cúc hoa phía sau của Bàng Cùng Hiên, càng nói càng sinh giận, “Ngươi kỳ thật là thích kẻ khác phải không, luôn miệng bác sĩ bác sĩ, ngươi cho là hắn thật sự sẽ thích ngươi? Nhìn cái gương đi! Người quái dị, người quái dị!”
Bàng Cùng Hiên căn bản không có cách nào thích ứng đòi hỏi của Tần Duyệt, lần đầu tiên làm đã bị thương, lại không được trị liệu tốt, sau đó Tần Duyệt cuối cùng đáp ứng bôi thuốc, nhưng mỗi ngày ba lượt tàn phá, làm cho tinh thần Bàng Cùng Hiên cũng sắp tới cực hạn.
Hết thảy chống đỡ cho hắn chính là việc “Có thể” thích Tần Duyệt, tuy rằng Tần Duyệt đôi khi cũng sẽ nói ra một ít lời nói thô lỗ, nhưng thường thường thì còn hơn thế nữa “Ngoại trừ ta ra không ai thèm ngươi” “Ngươi không được rời khỏi ta” Những lời nói linh tinh bá đạo lại làm cho lòng Bàng Cùng Hiên mềm nhũn
Nhưng lúc này đây, Tần Duyệt đùa bỡn dai, yêu cầu vô lý khiến cho tâm Bàng Cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suu-thien-nga/2853471/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.