Khi Tô Minh ý thức được hành vi thô bạo của mình, muốn thả tay ra thì điện thoại của Băng Băng rung lên. Trên màn hình hiển thị tên Trần Hoàng Nam, đây là giao diện gọi điện khẩn cấp mà cậu cài đặt cho cô. Trên mặt thoáng hiện chút vui mừng.
Vừa định ấn nghe thì điện thoại bị Tô Minh giật lấy, quăng mạnh vào tường vơ nát.
“Nhìn xem, em còn nói không vì cậu ta. Chẳng phải cậu ta vừa gọi, mắt em đã sáng lên như vậy hay sao?”
Băng Băng kinh sợ trước hành động của anh ta.
“Anh đang làm cái quái gì vậy? Đó là điện thoại của tôi. Anh…ưm…”
Tô Minh như phát điên, ép cô vào tường hôn ngấu nghiến, bàn tay đưa ra muốn cởi cúc áo của cô.1
Cô hoảng sợ tột độ, kịch liệt giãy giụa nhưng không thoát được. Nhân lúc anh ta sơ ý, cô với chiếc bình hoa đập vào đầu anh ta.
Choang…
Tô Minh loạng choạng buông cô ra, đưa tay ôm lấy phần đầu đang chảy máu. Cô thừa dịp giữ chặt lại cổ áo, nhanh chân chạy ra cửa.
Tay cầm vào tay nắm cửa, tưởng chừng như đã thoát thì phát hiện cửa bị khóa ngoài, chắc là mấy tên vệ sĩ vừa giờ.
“Có ai không, mở cửa đi.”
“Ai ở ngoài đó không, cứu tôi với.”
“Cứu…Aaa…”
Tô Minh đã lấy lại tỉnh táo, đi đến cầm tóc cô kéo ngược lại, đẩy cô ngã xuống sô pha.
“Có la lớn hơn nữa cũng không có ai cứu mày đâu. Con khốn này, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
“Không, tha cho tôi đi.”
“Tha là tha thế nào được. Cái thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-em/930800/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.