Lâm Tâm Nguyệt mang vẻ mặt khổ sở về nhà, nhìn bộ dạng lúc nãy của Cổ Trạch Sâm, trái tim cô rất đau, cô không biết là anh quên lời giao hẹn hay là giận cô không tuân thủ hẹn ước đến nay mới trở về.
Còn có chị Dao, thấy chị Dao như vậy cô càng khó chịu, rất xấu hổ.
“Chị, sao chị đứng ở trước cửa, sắc mặt khó coi như vậy? Có phải xảy ra chuyện gì hay không?” Lâm Đinh Đinh từ trong phòng đi ra, thấy sắc mặt tái nhợt của Lâm Tâm Nguyệt, vẻ mặt hoảng hốt, lập tức đi tới ân cần hỏi han.
Nhìn vẻ mặt quan tâm của Lâm Đinh Đinh, Lâm Tâm Nguyệt không muốn cô ấy lo lắng nên không nói: “Không sao, hôm nay hơi nhiều việc, chị cảm thấy có chút mệt.” Cô làm bộ mệt mỏi.
“Chị nhanh đi tắm cho thoải mái rồi nghỉ ngơi sớm đi.”
“Ừ, em cũng vậy, đi ngủ sớm đi.”
--- ------ ------ ------ --- buổi tối --- ------ ------ ------ ------ ---------
Cả đêm, Lâm Tâm Nguyệt nằm trên giường trằn trọc cả đêm, trong đầu có rất nhiều hình ảnh không ngừng hiện lên: Cổ Trạch Dao lo lắng cho cô, quan tâm cô, nuông chiều cô, còn có bộ dạng bị liệt và nét mặt tái nhợt của chị ấy.
Lâm Tâm Nguyệt ngồi dậy, lẳng lặng suy nghĩ.
Thật ra trong lòng cô biết rõ chuyện cô có thể làm cô đều đã làm, cô chỉ biết ba năm trước Cổ Trạch Dao bị tai nạn giao thông, nhưng thời gian, địa điểm, trong phim không có nói rõ, người cô mời đến trông chừng Cổ Trạch Dao cũng không thể đi theo chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/173780/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.