Trong khoảng thờigian này, mỗi ngày đi qua Lâm Tâm Nguyệt đều rất rảnh rỗi. Nếu khônguống trà với ông nội thì cũng đi dạo phố, không thì Cổ Trạch Dao nóichuyện, đi mua sắm cả ngày, hoặc là đi làm cái đuôi nhỏ sau lưng CổTrạch Sâm và Dương Dật Thăng.
Lâm Quốc Hùng thì khỏi phảinói, Cổ Trạch Dao cũng rất thích cô em gái tinh ranh đáng yêu này, banđầu cô còn lo lắng Lâm Tâm Nguyệt tới gần Cổ Trạch Sâm sẽ bị thương.Nhưng bây giờ người cô nên lo lắng là em trai của mình mới đúng. (tácgiả: Người đẹp, cuối cùng cô cũng đã nhìn ra.) Về sau cô phát hiện LâmTâm Nguyệt chính là khắc tinh của Cổ Trạch Sâm, còn Dương Dật Thăng vàCổ Trạch Sâm thì khỏi phải nói.
Bởi vì Lâm Tâm Nguyệt đi theo Cổ Trạch Sâm cả ngày, Cổ Trạch Dao cũng thấy yên tâm (Tác giả: Dao à, côyên tâm quá sớm, tai họa lớn nhất ở bên cạnh em trai cô đó. Bạn Nguyệt:Cút! *tác giả bị đá bay*)
——— —————- ngăn cách ——— ————————–
Như thường lệ, hôm nay Lâm Tâm Nguyệt lại đi làm cái đuôi của Dương DậtThăng và Cổ Trạch Dao, nhưng cô phát hiện hôm nay Dương Dật Thăng cóchút không yên lòng, thỉnh thoảng đờ đẫn, lại hay thở dài, không chỉ cócô ngay cả Cổ Trạch Sâm cũng phát hiện.
Lâm Tâm Nguyệt và Cổ Trạch Sâm dùng ánh mắt trao đổi.
(Ê! An hem tốt của anh không sao chứ? Mới sáng sớm đã than ngắn thở dài rồi.)
(Tôi làm sao biết được, tôi vừa đến đã thấy cậu ta như vậy rồi.)
(Vậy anh còn không mau đi hỏi.)
(Biết rồi.)
“Con Dao, có phải xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/173772/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.