Trong đô thị phồn hoa, một cô gái mặc áo ba lỗ màu xanh da trời và quần jean màu đen, sau lưng đeo một cái ba lô nhỏ, mái tóc đẹp được buộc thành đuôi ngựa, để hiệnra sức sống thanh xuân của thiếu nữ, lúc này người trên đường qua lạinhư thoi đưa, đằng sau cô chính là một nhóm người mặc đồ vest màu đen cố gắng bám sát theo đuôi cô.
Đáng tiếc, trên đường có quánhiều người, thoáng một cái bóng dáng của thiếu nữ liền biến mất, đámngười mặc đồ vest đen liền cầm điện thoại ra báo cáo với cấp trên.
Bên kia, thiếu nữ quẹo vào ngõ hẻm nhỏ, vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi, lấy bản đồ về Hương Cảng từ trong ba lô ra.
Ha ha, cuối cùng cũng cắt đuôi bọn họ được rồi, cô có thể tự do đi dạo những nơi mình muốn đến, chơi những trò mình muốn.
Thiếu nữ vừa xem bản đồ vừa đi đường.
Thiếu nữ này chính là người vừa tỉnh lại, bị ông nội bắt ở nhà dưỡng bệnh, bị mọi người coi là búp bê nâng niu trên tay – Lâm Tâm Nguyệt!
Thật ra, đối với một trạch nữ của thế kỉ 21, có thể ở trong nhà suốt mộtngày một đêm là chuyện hết sức hạnh phúc, nhưng nơi ở hiện tại của LâmTâm Nguyệt không phải là thế kỉ 21, mà là mười lăm năm trước, năm 1993:Thời đại internet chưa phát triển mạnh, không tiểu thuyết, không game,không có phim truyền hình, không có QQ, không có gì hết, điều này cũngkhiến cho người vừa mới xuyên qua như Lâm Tâm Nguyệt rất buồn bực. Chonên, Lâm Tâm Nguyệt thật sự không thể tiếp tục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/173770/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.