Edit: Tịch Ngữ
“Ông nội, ông nội bị tai nạn giao thông.” Cả người Lâm Tâm Nguyệt run rẩy, tay cô nắm chặt tay Cổ Trạch Sâm giống như vớ phải khúc gỗ giữa biển rộng mênh mông. Di động mới nghe được một nữa đã nằm dưới đất, nếu không có Cổ Trạch Sâm đỡ, e là cô đã té ngã rồi.
“Tâm Nguyệt, em đừng gấp, hiện giờ ông nội ở bệnh viện nào, chúng ta tới bệnh viện trước rồi tính.” Cổ Trạch Sâm chú ý đến ánh mắt mờ mịt không biết làm sao của Lâm Tâm Nguyệt, anh đau lòng ôm cô vào ngực, tiếp thêm sức mạnh cho cô, để cô từ từ tỉnh táo lại.
“Đúng, đúng, bệnh viện, đi bệnh viện.” Nghe Cổ Trạch Sâm nói, Lâm Tâm Nguyệt hoang mang rối bời thu dọn đồ đặc, nhưng đáy mắt cô vẫn còn khiếp sợ, cô rất sợ, nếu có thể cô tình nguyện cả đời không đến nơi đó, nơi đó cướp đi sức khỏe của ông nội, cướp đi đứa con chưa chào đời của cô, thật sự cô rất sợ, lúc này đây cô không biết mình bị cướp cái gì nữa.
“Tâm Nguyệt đừng sợ, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, anh sẽ cùng em vượt qua.” Cổ Trạch Sâm lo lắng nhìn bà xã mình, dùng giọng nói kiên định mà có lực trấn an lòng dạ rối bời của Lâm Tâm Nguyệt.
“Ừm.” Vành mắt Lâm Tâm Nguyệt đỏ lên, ánh mắt mờ mịt thay bằng kiên định, gật đầu, Cổ Trạch Sâm thấy cô tỉnh táo lại rồi mới yên tâm buông tay giúp cô cầm áo khoác dưới đất lên.
Lâm Tâm Nguyệt ngồi xổm xuống nhặt cái di động lúc nãy run
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621284/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.