Edit: Tịch Ngữ
Lâm Tâm Nguyệt ngồi trước bàn làm việc nhìn ảnh chụp tán loạn và đống tư liệu văn kiện, vụ án xác nữ bị rạch mặt đã xảy ra hơn một tháng rồi,thế nhưng cô lại không có cách gì hết, thậm chí ngay cả một chút manhmối cũng không có. Hung thủ rất giảo hoạt cũng rất cẩn thận, ngay cả dấu vết giãy dụa trong móng tay của nạn nhân cũng bị xử lí sạch sẽ, nếukhông phải vết thương trên mặt nhiều, không thể rửa sạch hết vết máu,Lâm Tâm Nguyệt dám tin hung thủ sẽ xử lí sạch sẽ luôn.
Thế nhưng vì sao, dựa vào tâm lí học hung thủ là người không cẩn thận,người nọ rõ ràng có thể làm việc hết sức hoàn hảo, tại sao lại gây ranhững vết thương lộn xộn như vậy.
Lâm Tâm Nguyệt chau mày, khó hiểu nhìn chăm chú vào hình chụp thi thể,cô dựa theo nguyên lý pháp chứng, nếu có vụ án chưa phát hiện ra bất kìmanh mối nào, thì phải trở về điểm bắt đầu, xem xét một lần nữa, nghiêmchứng một lần nữa, nhưng cô nghĩ đi nghĩ lại, xem tới xem lui, vẫn không có thu hoạch gì hết.
Lâm Tâm Nguyệt tập trung suy nghĩ nhìn những bức ảnh của nạn nhân, cộngthêm tư liệu giải phẫu thi thể cô lấy từ ông xã của mình, vẻ mặt rấtchăm chú.
Có phải cô đã lơ là cái gì đó?
“Anh nghĩ hiện giờ em cần cái này.” Dương Dật Thăng cầm ly cà phê nónghổi đặt trước mặt Lâm Tâm Nguyệt. Lâm Tâm Nguyệt bất ngờ thấy ly cà phêtrước mặt liền sửng sốt, ngẩng đầu liền thấy ánh mắt đen nhánh đầy ýcười của Dương Dật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621282/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.