Edit: Tịch Ngữ
Hơn một tháng ngản ngủi, Lâm Tâm Nguyệt và Cổ Trạch Sâm trải qua vô sốchuyện đau thương, bọn họ nếm đủ đau khổ và hạnh phúc, lần nữa quay vềngôi nhà ấm áp của bọn họ, một câu ‘hoan nghênh em trở về’ đủ khiến LâmTâm Nguyệt rơi nước mắt.
Bi thương và hạnh phúc giống như mộtcái chớp mắt, nhưng sau khi trải qua bi thương, Lâm Tâm Nguyệt và CổTrạch Sâm càng biết quý trọng từng phút, từng giây bọn họ có, càng thêmhưởng thụ thời khắc hạnh phúc này của bọn họ.
Mặc dù Lâm TâmNguyệt được phép xuất viện, nhưng thân thể yếu ớt muốn khôi phục như cũkhông phải ngày một ngày hai. Cô vừa khỏi bệnh, thân thể còn suy yếu,hơn nữa sáng nay vừa thức dậy liền lăn qua lăn lại chuẩn bị xuất viện,vừa về nhà, tâm tình có chút kích động, khi bình tĩnh lại liền cảm thấymệt mỏi rã rời.
“Tâm Nguyệt, mệt mỏi ư?” Cổ Trạch Sâm dĩ nhiêncó chú ý đến vẻ mặt mệt mỏi của Lâm Tâm Nguyệt, đỡ cô ngồi xuống sô pha, quan tâm hỏi, anh biết thân thể Lâm Tâm Nguyệt hiện tại rất dễ mệt mỏilà do cơ thể cô vẫn còn yếu ớt.
“Ừm, có lẽ hôm qua vì biết đượcxuất viện nên cả đêm hưng phấn không ngủ được, lúc này mới thấy có chútmệt mỏi.” Lâm Tâm Nguyệt sợ chồng chưa cưới của mình suy nghĩ miêm man,nhẹ giọng cười trấn an vẻ khẩn trương của anh.
“Vậy em ngủ chút đi, tới giờ cơm tối anh gọi em.”
“Ừm.”
Cổ Trạch Sâm cẩn thận ôm Lâm Tâm Nguyệt vào phòng ngủ, đáy mắt mang theonhàn nhạt ý cười cùng nhu tình, vào phòng còn giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621272/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.