Quả nhiên là chỗ tất cả các đôi tình nhân đều đến, nhìn dòng người xiêu vẹo quanh co xếp hàng, từng đôi tình lữ thân mật đội nắng chói chang, LâmTâm Nguyệt và Cổ Trạch Sâm đều ngẩn tò te nhìn bọn họ, có cần khoatrương như vậy không?
“Sâm, đông quá!” Lâm Tâm Nguyệt đưa tay che trên trán, ngăn cản ánh mặt trời chiếu vào mắt, nhìn đội ngũ xếp hàngkhông thấy đích: “Làm sao bây giờ.” Lâm Tâm Nguyệt quay đầu dò hỏi ýkiến của Cổ Trạch Sâm, nhưng nét mặt tràn ngập hi vọng viết to hai chữ‘đi đi’.
“Ừ…” Cổ Trạch Sâm nhìn nét mặt vừa mong chờ vừa lo lắngcủa Lâm Tâm Nguyệt cảm thấy rất đáng yêu, cố ý kéo dài giọng nói, đểtrái tim cô treo lơ lửng theo.
“Sâm, đi đi, đi đi…” Lâm Tâm Nguyệt chớp chớp mắt kéo tay Cổ Trạch Sâm làm nũng, lắc à lắc.
“Ừm, nếu bạn gái của anh đã kỳ vọng như vậy, làm bạn trai như anh chỉ có thể liều mình bồi quân tử thôi.” Cổ Trạch Sâm buồn rầu nói.
“Chính anh nói nha, em không có ép buộc anh.”
“Phải, là anh tự nguyện.”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên nhìn nhau cười, trong mắt đều ngọt ngào hạnh phúc như nhau.
Mười ngón tay Lâm Tâm Nguyệt và Cổ Trạch Sâm lồng vào nhau, chậm rãi đi về phía hàng người dài ngoằng kia.
Chỉ cần có người mình yêu ở bên cạnh, xung quanh có nhiều người hơn thìsao, lãng phí nhiều thời gian lại thế nào? Bạn đều nguyện ý chờ đợi, bởi vì ở đó một thần thoại đẹp nhất, hạnh phúc nhất.
Chờ đến khi sắp tới lượt Lâm Tâm Nguyệt, mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621259/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.