Bên ngoài mưa rềngió dữ, sấm chớp đùng đùng như báo hiệu một đêm mất ngủ. Lâm Tâm Nguyệtđang ngủ say bị tiếng chuông điện thoại dần dập đánh thức, lơ mơ màngmàng còn chưa phân biệt được đông tây nam bắc, cô không ý thức quờ quạng cánh tay tìm điện thoại.
“Alo, ai vậy?” Lâm Tâm Nguyệt bấm nút nghe, nhắm mắt mơ màng hỏi.
Trong điện thoại liền truyền tới âm thanh nức nở của Lâm Bái Bái đang trựcđêm ở bệnh viện: “Tâm Nguyệt mau đến bệnh viện, Dao đi rồi…”
LâmTâm Nguyệt bị tin tức của Lâm Bái Bái làm tỉnh ngủ, mở to hai mắt, taycầm điện thoại run run, nước mắt từ từ lăn xuống, tại sao có thể nhưvậy, tại sao có thể như vậy, tại sao chị Dao lại chết? Không phải đã ổnđịnh rồi sao? Không phải mọi chuyện đã thay đổi sao? Làm sao chuyện nàyvẫn còn xảy ra? Rốt cuộc là như thế nào? Không, đây nhất định không phải là sự thật, buổi chiều chị Dao còn rất vui vẻ nói chuyện cười đùa vớicô mà, sao lại đột ngột ra…
Lâm Tâm Nguyệt bị tin tức này dọa sợ ngây người, vô ý thức không muốn thừa nhận sự thật này.
“Alo, alo, Tâm Nguyệt em còn nghe điện thoại không?”
“Em đây.”
“Tâm Nguyệt, em không sao chứ?”
“Em không sao, giờ em đến bệnh viện ngay đây!” Lâm Tâm Nguyệt lau khô nướcmắt, thay đổi quần áo xong liền vội vã chạy đến bệnh viện, đúng, côkhông có thời gian khóc lóc ở chỗ này, bởi vì hiện tại đang có người rất cần cô!
Lâm Tâm Nguyệt chạy đến bệnh viện liền nhìn thấy Lâm Bái Bái đứng dựa lưng vào góc tường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621247/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.