Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, từng ngôi sao giống như đá quý trang điểm cho bầu trời đen nhánh, vẽ nên một bức tranh tuyệt vời.
Đáng tiếc cho dù trời đêm có đẹp đến mức nào đi nữa thì Lâm Tâm Nguyệt cũng không có lòng dạ để thưởng thức.
Mấy ngày nay, Lâm Nhã Nguyệt cười toe toét y như yêu nghiệt, khiến Lâm TâmNguyệt hết sức tò mò chuyện gì đã xảy ra giữa anh hai và Nam Cung Phong, nhưng mà Lâm Tâm Nguyệt có đắn đo sáo ngữ cỡ nào, thậm chí ngay cảtuyệt kĩ – tâm lí học cũng sử dụng, Lâm Nhã Nguyệt vẫn ngậm miệng. Điềunày khiến cho người luôn lấy tâm lí học làm niềm kiêu ngạo như Lâm TâmNguyệt buồn bực suốt mấy ngày. Còn đương sự - Nam Cung Phong, từ ngàyLâm Tâm Nguyệt rời khỏi nhà anh, thì chưa từng gặp mặt anh một lần nàonữa, gọi điện thoại thì anh bảo không có chuyện gì hết, không cho LâmTâm Nguyệt đến tìm anh. Nếu không phải Lâm Nhã Nguyệt luôn cam đoan NamCung Phong vẫn bình an, Lâm Tâm Nguyệt nhất định sẽ nghi ngờ Nam CungPhong bị anh hai mình hủy thi diệt tích rồi.
Mà hiện tại, một làLâm Tâm Nguyệt lo lắng án kiện bên Hong Kong và sức khỏe của Cổ TrạchDao, cùng với nhớ nhung Cổ Trạch Sâm. Hai là không biết phải nói như thế nào mới ông nội vừa khỏe lại rằng mình muốn về Hong Kong, mặc dù hiệngiờ sức khỏe Lâm Quốc Hùng đã ổn định lại, nhưng vẫn có bệnh cũ.
Buổi tối, Lâm Tâm Nguyệt giống như bình thường, sau khi ăn cơm xong liền chơi cờ với Lâm Quốc Hùng.
“Chiếu tướng!” Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621245/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.