Tên tôi là NamCung Phong, là người thừa kế duy nhất của nhà Nam Cung, trong miệngngười khác tôi là đứa con cưng của trời, là học sinh xuất sắc trong mắtthầy cô, là thiên tài trong mắt mọi người, đồng thời là bạch mã hoàng tử của các cô gái.
Từ nhỏ tôi liền hiểu rõ, sinh ra trong nhà NamCung, từ bé tôi liền bị chụp cái mũ họ Nam Cung, tôi mất đi mọi quyềnlợi lựa chọn, thậm chí ngay cả quyền lựa chọn người mình yêu cũng khôngcó, càng không có quyền thích bất cứ món gì, không có ai biết được tôiao ước mình là con của gia đình bình thường cỡ nào, cái lại tự do tự tại đó, muốn khóc liền khóc, muốn cười liền cười, cuộc sống kia là thứ nằmmơ tôi cũng không dám nghĩ đến, ngay cả cảm giác được cha mẹ an ủi, quởtrách cũng là thứ xa xỉ. Mỗi ngày ngoại trừ học chính là học, quanh nămsuốt tháng thời gian được gặp cha mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngườibên cạnh đều vì thân phận của tôi nến mới đến gần, thậm chí một ngườibạn thật tình để tâm sự cũng không có.
Tôi đã từng đấu tranh,từng giãy giụa, từng cầu xin, nhưng cuối cùng chỉ có thể buông tha. Từđó về sau, trước mặt người khác tôi luôn mang mặt nạ, một mặt nạ ôn hòaưu nhã.
Cho tới lúc tôi gặp được cậu ta, người bạn thân duy nhấtcủa tôi, người duy nhất hiểu được tôi – đại thiếu gia Lâm Nhã Nguyệt của tập đoàn Lâm thị. Lần đầu tiên gặp, tên kia bị tôi chế nhạo một trận,không ngờ cậu ta liếc mắt một cái liền nhìn ra sự ngụy trang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621243/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.