Thời tiết buổi sáng tươi mát giống như măng mọc sau cơn mưa, ánh mắt ấm áp như bao phủ lên trái đất, đường phố vắng vẻ bắt đầu náo nhiệt lên.
Song, Lâm Tâm Nguyệt lại cảm thấy giữa trời đông giá rét mà cô lại đổ mồ hôi lạnh, cô mở to mắt nhìn chằm chằm hai người đàn ông ưu tú trước mắt, bầu không khí giữa hai người giống như nước với lửa, trong không khí còn tràn ngập mùi vị tức giận, cho nên trong vòng 10m chỉ còn lại một mình Lâm Tâm Nguyệt. Nhưng hai người kia lại: Một người cười giống như trăm hoa đua nở, một người cười tới thoải mái sáng lạn.
Tại sao lại có tình huống này.
Chuyện là vầy, sáng sớm hôm nay, Lâm Tâm Nguyệt rời khỏi nhà sớm đến căn hộ của Nam Cung Phong lôi anh từ trong chăn dậy, trực tiếp đem anh đóng gói đưa tới bệnh viện, đồng thời gọi điện thoại cho Cao Ngạn Bác và Cổ Trạch Sâm, kêu bọn họ tới bệnh viện sớm một chút, bảo có chuyện muốn nói với bọn họ.
Còn Nam Cung Phong thì mơ mơ màng màng bị Lâm Tâm Nguyệt đánh thức, đóng gói đưa tới bệnh viện.
Gặp qua bác sĩ điều trị của Cổ Trạch Dao, Nam Cung Phong cầm hồ sơ bênh lý của Cổ Trạch Dao dựa lưng vào tường bệnh viện ngáp ngắn ngáp dài: “Đây là nguyên nhân mà em đánh thức anh dậy sớm như vậy à?” vừa nói anh vừa quơ quơ bệnh án trong tay.
Nhìn dáng vẻ cà lơ phất phơ không chút nào giống hình tượng bác sĩ của Nam Cung Phong, trước mặt y tá thì dịu dàng, tao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suoi-am-trai-tim-anh/1621229/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.