Lo lắng tung tích hiện tại của ba, Tần Tiêu Phong lòng nóng như lửa đốt bước nhanh trên đường trở về, hy vọng sự việc sẽ khác tưởng tượng tệ hại của mình, nói không chừng ba cậu chỉ là tạm thời đi ra ngoài tìm phương pháp giải quyết chuyện này, hơn hết cậu nên về nhà trước chờ ông ấy liên lạc.
Bởi vội vàng chạy về nhà, không rảnh chú ý xung quanh, Tần Tiêu Phong nhất thời đi thẳng về phía hai người đàn ông, "phịch" một tiếng không cẩn thận đụng trúng đối phương.
"Này! Mày làm trò gì vậy hả? Bước không nhìn đường, con mắt mày biến mất đâu rồi? - Đối phương khẩu khí hung ác gào lên.
Tần Tiêu Phong cúi đầu, liên tiếp nhận lỗi: "Xin lỗi, là tôi sai!"
"Này! Mày đụng vào người khác, cho rằng nói tiếng xin lỗi là đủ sao?" - một trong hai tên đàn ông không tha người nói.
"Chính là...con cẩu lớn to gan. Ngay cả bọn tao mày cũng dám va." - kẻ còn lại tiếp lời.
"Vô cùng xin lỗi, tôi không cố ý đâu."- cậu vốn từ trước tới nay nhát gan sợ người lạ, tự khắc đuối lý, trước sau không dám ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn thẳng vào ánh mắt bọn họ, chỉ cúi đầu nhận tội, thực sự là biển chưa yên sóng lại nổi, vừa bị đả kích vì việc của ba, bây giờ lại lỡ đụng người khác, lẽ nào là vô phúc song chí, họa vô đơn chí?
(=> không có phúc mà gặp nhiều tai họa)
"Thằng nhóc thối, lá gan rất lớn nhỉ, không thấy bọn tao đang nói chuyện với mày sao? Lại còn cúi đầu xuống!"- thấy cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-vat-cua-lao-dai-hac-bang/251804/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.