Thế nhưng đợi đến hơn chín giờ tôi vẫn không thấy Bình Quân về. Lăng Y Mộc bắt đầu sốt ruột, sợ rằng có gì bất trắc xảy ra, mà khổ nỗi là anh không hề có điện thoại di động, giờ cô muốn liên lạc với anh cũng không biết làm thế nào mới được.
Lăng Y Mộc dứt khoát ra ngoài, đứng đợi ở cổng lớn của khu nhà lo lắng nhìn quanh, hi vọng có thể sớm. nhìn thấy bóng người mà cô đang chờ đợi.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cô cũng thấy dáng người quen thuộc ấy đi đến.
"Bình Quân!" Nhìn bóng người ngày một gần hơn, cô rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dịch Quân Phi nhìn dáng người đang chạy về phía anh, bất giác ngơ ngẩn.
Anh thấy cô chạy đến trước mặt mình, thở nặng nhọc, Khuôn mặt cô lạnh đến mức đỏ bừng lên, nhưng đôi mắt hạnh kia lại lấp lánh sáng.
"Tốt quá, cuối cùng cậu cũng về rồi." Cô nói.
"Chị, chị đang... đợi tôi đấy à?" Anh nhìn cô hỏi, ngón tay khẽ lướt qua đôi gò má cô. Cảm giác lạnh bằng truyền vào đầu ngón tay anh, xem ra cô đã đứng đợi anh ngoài này một lúc lâu rồi.
"Ừ, muộn thế này rồi mà cậu vẫn chưa về, tôi lo lắm. Giờ thì tốt rồi, cậu về đến nơi bình an vô sự." Cô mỉm cười nói.
Ánh sáng trong mắt anh khẽ lay động, cô ấy đang lo cho Bình Quân, chứ không phải Dịch Quân Phi của tập đoàn Dịch Nguyên. Chỉ là, không biết nếu cô biết anh là Dịch Quân Phi, cô có còn lo lắng cho anh như vậy hay không.
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/210702/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.